KỶ NIỆM T.H. LÝ THƯỜNG KIỆT

Bài đăng nổi bật

Nghe 100 Truyện ngắn của Tràm Cà Mau

  Nghe 100 Truyen Ngan Cua Tram Ca Mau ( Tac gia không giữ bản quyền.) bấm mỗi dòng dưới đây để nghe một truyện: Tuoi Gia La Tuoi Sung Suong...

Thứ Hai, 15 tháng 5, 2017

Happy Mother's Day cho cac ba Me, ba Noi va ba Ngoai _Thay PDL pham dinh lan: vai ky niem ve Me

Happy Mother's Day cho cac ba Me, ba Noi va ba Ngoai  _ PDL
pham dinh lan: vai ky niem ve Me

Happy Mother's Day cho cac ba Me, ba Noi va ba Ngoai goc Ly Thuong Kiet, Chan Phuoc Liem, Bo De (Binh Duong), Nguyen Trai (BD) va Trinh Hoai Duc (BD).
Toi goi bai nay cho cac em nhan 100 nam ngay Duc Me hien ra o Fatima va ngay mai la le Mother's Day.  
Cach day mot nam hai ngay anh Nguyen Xuan Son, phu quan cua Dzung Do, da roi duong the.  Toi van giu nhieu ky niem dep du ngan ngui voi anh Son.  Moi anh ve doc bai viet nay cho vui.  Anh van song vi toi con nhac den anh.
Hai chau An va Kiet doc bai nay xem co thay ai va dia danh nao quen thuoc voi hai chau khong.
Van Su Lanh
Thay Lan
phamdinhlan (david)




From: david pham <davidlanpham@hotmail.com>
Sent: Saturday, May 13, 2017 8:51 PM
To: david pham
Subject: pham dinh lan: vai ky niem ve Me



http://www.art2all.net/tho/phamdinhlan/phamdinhlan_vaikyniemveme.html
pham dinh lan: vai ky niem ve Me - art2all.net
www.art2all.net
PHẠM ĐÌNH LÂN, F.A.B.I. VÀI KỶ NIỆM VỀ MẸ TÔI Cha tôi là một công chức của chánh quyền thuộc địa. Năm 1945 cha tôi thất ...


pham dinh lan: vai ky niem ve Me

PHẠM ĐÌNH LÂN, F.A.B.I.
VÀI KỶ NIỆM VỀ MẸ TÔI
 

 

          Cha tôi là một công chức của chánh quyền thuộc địa. Năm 1945 cha tôi thất nghiệp nằm nhà. Mọi gánh nặng gia đình đè nặng trên vai mẹ tôi. Mẹ tôi là người khéo tay và có số thương nghiệp, nhờ vậy mà gia đình cũng được ấm no khi đất nước chuyển mình từ thuộc địa sang độc lập. Mọi việc đều thay đổi. Trật tự xã hôi xáo trộn trầm trọng. Ngôn ngữ cũng thay đổi. Những từ đồng chí, thanh niên, phụ nữ, thanh niên mới (đồng bào Thượng ở miền tây bắc Thủ Dầu Một và Biên Hoà), độc lập, hoà bình, chiến đấu, tranh đấu được nghe hằng ngày. 
 
Trường học đóng cửa. Các anh tôi ở nhà nhưng phải tham dự cùng các thanh niên và thiếu nhi khác trong các buổi họp và ca hát mỗi ngày. Một hôm anh cả tôi ở nhà vá hàn một cái chảo. Tôi không thông cảm được nỗi cực khổ của anh mà còn lấy chân đạp lên cái chảo. Anh giận dữ và lớn tiếng hăm doạ cho tôi sợ không quấy rầy để cho anh hoàn tất công việc. Tôi thua buồn bỏ đi và quyết định đi xa: về quê ngoại ở Bình Chuẩn cách quê nội Tuy An lối 6, 7 km nhưng phải đi ngang qua một khu rừng (Rừng Cò- Mi), một vườn cao su và một cánh đồng rộng mênh mông, nắng đổ hoa vào buổi trưa. Đó là Đồng Chập Chạ. Đi đến vườn cao su tôi gặp một ni cô. Bà có vẻ ngạc nhiên khi thấy một đứa bé 05 tuổi đi một mình trong đồn điền cao su. Bà hỏi tôi đi đâu và tại sao đi một mình như vậy. Tôi cho bà biết tôi về bà ngoại ở Bình Chuẩn vì giận anh cả tôi doạ đánh tôi. Ni cô mua bánh cam cho tôi ăn. Bà dẫn tôi theo bà để về Bình Chuẩn. Đến Tân Khánh bà tiếp tục dẫn tôi đi và nói rằng đó là Bình Chuẩn. Tôi cãi lại: Đây là Tân Khánh. Mẹ tôi có dẫn tới đến đây xem hát. Tôi vừa dứt lời thì thấy bà tám Hiển. Tôi gọi: Bà tám! Bà tám thấy tôi đi một mình nên hỏi: Mẹ con đâu? Con đi đến đây với ai? Tôi cho bà biết tôi tự đi một mình từ Tuy An về nhà bà ngoại và cùng đi với bà này. Tôi vừa nói vừa chỉ ni cô. Không biết vì sao ni cô hoảng sợ bỏ chạy. Tôi theo bà tám Hiển về Bình Chuẩn sau một cuộc hành trình đi bộ qua các xã Tuy An, Thuận Giáo, Tân Khánh và Bình Chuẩn. Về đến nhà bà ngoại ôm tôi vào lòng và khóc vì hoảng sợ sau khi nghe bà tám Hiển thuật lại chuyện gặp tôi và một ni cô ở Tân Khánh.

Trưa hôm ấy mẹ tôi về nhà. Không thấy tôi, mẹ hỏi cha về tôi. Anh cả tôi im lặng nhưng vẫn nghĩ rằng tôi lẩn quẩn ở các khu phố của cha tôi trên hương lộ nối liền Tuy An và Búng. Cha, mẹ và anh tôi chia nhau đi tìm tôi. Không thấy. Cha tôi chở mẹ tôi trên chiếc xe Alcyon chạy dọc theo hương lộ Tuy An- Búng. Không thấy. Cha mẹ tôi thất vọng. Mẹ tôi khóc oà lên. Một trận cãi vả diễn ra giữa cha và mẹ tôi. Mẹ tôi trách cha tôi nằm nhà mà không lo cho con. Cha tôi không nói một lời không phải vì chấp nhận mẹ tôi nói đúng mà vì người có trăm ngàn nỗi lo âu trong tâm bên cạnh mặc cảm thất nghiệp không chu toàn trách nhiệm của người trưởng gia đình. Cha tôi còn một hy vọng cuối cùng về việc tìm kiếm tôi: về Bình Chuẩn. Hy vọng này rất mong manh vì cha tôi không tin tôi biết đường về Bình Chuẩn với số tuổi của tôi. Lại càng không tin tôi đã dùng đường rừng và vườn cao su mà dân làng quê nội tôi thường tới là Vườn Cao Su Thầy Tư Vĩnh. Rừng Cò- Mi không có cọp, beo hay heo rừng nhưng là một khu rừng âm u đầy nguy hiểm đối với số tuổi của tôi lúc bấy giờ. Trong rừng có rất nhiều muỗi mà cư dân Lái Thiêu cho rằng cư dân Tuy An (An Phú) bị sốt rét vì loài muỗi Rừng Cò- Mi này mà ra. Dù tin hay không tin, lúc bấy giờ cha mẹ tôi không còn một hy vọng nào khác nữa. Cha tôi chở mẹ tôi về Bình Chuẩn bằng đường Thuận Giáo. Về đến nhà bà ngoại câu hỏi đầu tiên của mẹ tôi là Thằng Lân có về đây không? Câu trả lời Có của bà ngoại làm cho mẹ tôi an lòng. Mẹ tôi vừa mừng vừa tức giận vì tôi làm cho cha và mẹ tôi khổ công tìm kiếm tôi khắp cả Tuy An, hương lộ đất đỏ từ Tuy An ra Búng.

Nó đâu rồi? Mẹ tôi hỏi.
Con đừng làm cho nó sợ. Nó thích tắm mạch. Có lẽ nó đi xuống đó. Bà ngoại đáp.

Mẹ tôi vội vã đi xuống mạch nước cách nhà bà ngoại lối 1 km. Đó là nguồn nước ngọt thiên nhiên của đa số dân trong làng. Không thấy tôi ở đó mẹ tôi lần theo bờ suối đi xuống ruộng. Tôi quây quần bên cạnh các con của dì tôi chuẩn bị về nhà sau một ngày làm lụng vất vả. Trên bờ đê mẹ tôi cất tiếng hỏi: Thằng Lân có ở dưới đó không?Một người anh họ, con của dì tôi, nói: Tiếng của ai giống tiếng của dì tám. Vừa nói xong anh lên tiếng đáp: Có. Anh dẫn tôi lên gặp mẹ tôi.

Gặp tôi mẹ tôi vừa mừng vừa giận nhưng mẹ không lớn tiếng với tôi như đã biết được phần nào tánh tình của tôi. Mẹ tôi và tôi về đến nhà bà ngoại thì trời sụp tối. Bà tôi thắp hai cây đèn dầu phộng cho có ánh sáng để dọn cơm chiều. Nhưng cha tôi thúc giục mẹ tôi trở về Tuy An. Đây là một trong những chuyến đi vất vả trong đời mà tôi còn nhớ bằng ký ức nhỏ bé của một đứa trẻ chưa đến tuổi đi học. Trời tối như mực. Xe đạp không có đèn lại chạy trên con đường mòn đầy cát, vượt qua Đồng Chập Chạ, vào vườn cao su Thầy Tư Vĩnh, tránh Rừng Cò- Mi để ra hương lộ Búng- Tuy An. Suốt ngày đi bộ tôi cảm thấy mệt nhoài, lúc thì thức lúc ngủ gục trên xe đạp khiến mẹ tôi phải cực khổ giữ cho tôi không bị té xuống đất. Về đến nhà ở Tuy An tôi không ăn uống gì cả mà ngủ một giấc đến sáng. Sáng dậy tôi gặp anh cả tôi. Anh nhìn tôi vừa cười vừa nói: Tao chưa thấy thằng con nít nào lớn gan như mày. Từ đó cho đến cuối cuộc đời anh cả tôi không bao giờ lớn tiếng với tôi. Tình thương và sự tận tuỵ của anh đối với em làm cho mọi người biết anh đều yêu mến và thán phục anh.

Gia đình tôi rơi vào cảnh sa sút nhưng gánh nặng lại tăng thêm khi một ông chú và một đứa con trai về sống trong nhà. Người gánh chịu thêm gánh nặng lúc bấy giờ là mẹ tôi. Nhưng không nghe mẹ than phiền chi cả. Hình như mẹ xem đó là bổn phận và sứ mệnh của mẹ trong gia đình vậy.

Ông nội tôi có bà nội II khiến bà nội I thua buồn mà chết. Cha tôi nuôi ba người chú. Tất cả đều học ở Sài Gòn. Học xong các chú đều lên Phnom Penh lập nghiệp. Không biết các chú có tham gia đảng phái nào trên xứ lạ quê người hay không. Chỉ biết rằng năm 1945 các chú đều về nước và tham gia kháng chiến. Một chú bị xử bắn vào ngày quân Pháp tấn công vào làng. Một chú hoạt động ở quê vợ ở Tân Khánh. Một chú làm việc cho một nhà buôn ngoại quốc ở Phnom Penh và có vợ gốc Sa Đéc. Năm 1945 chú theo vợ về Sa Đéc. Về quê vợ, không làm gì ra tiền, chú bị bên vợ khinh khi. Chú ẵm con đi bộ từ Sa Đéc về Tuy An. Có lẽ mẹ tôi không than phiền gì cả vì cảm thông sự tủi hờn của chú, người mặc áo rách về làng sau hàng chục năm sống tha phương? Về làng chú biết trông cậy ai hơn người anh đã giúp đỡ mình khi còn trẻ. Con trai của chú cùng tuổi với tôi nhưng trông nó ốm yếu và bịnh hoạn lắm. Nó khô héo sau cuộc hành trình gần 200 km trên lưng cha, thiếu ăn, thiếu uống và bị phơi nắng. Chắc chắn nó nhớ mẹ nó khi sống ở nơi xa lạ mặc dù đó là quê nội của nó. Nó bịnh; mặt nó thóp lại. Người ta nói nó bị ban khỉ (có lẽ tại mặt nó teo lại như mặt khỉ?). Điều đặc biệt là nó hay ngồi ngoài bìa bộ ván như khỉ vậy. Chú tôi không để ý gì đến con lẫn sự sống trước mắt. Ngày nào chú cũng đi hội họp để cho cha tôi phải canh giữ đứa con bị ban khỉ của chú cho đến ngày thằng bé trút hơi thở cuối cùng mà cha lẫn mẹ nó đều không hay biết!

Người chú con bà nội II không mang họ cha nên không ưa thích gì các anh của dòng trước. Chú làm việc trên đồn điền Quản Lợi cùng với một người sau này có danh vọng trong nước. Năm 1945 chú cũng về Tuy An và cùng với ba người anh khác mẹ tham gia kháng chiến nhưng trong lòng cả bốn người chú đều có những bất mãn và sự hậm hực riêng. Hai chú không muốn thấy sự hiện diện của người Pháp trên đất nước mình. Một chú thù hận xã hội vì bị bên vợ khinh khi. Chú cuối cùng chịu ảnh hưởng ít nhiều của những người đấu tranh chống chủ nghĩa tư bản điển hình là các chủ đồn điền cao su. Chú cũng có bất mãn trong gia đình vì phải lấy họ mẹ và bị phân biệt đối xử trong xã hội phụ hệ và đa thê. Mẹ tôi hoàn toàn không để ý đến những chuyện này và xem tất cả là em chồng của mình.

Lúc ấy có lịnh giết chó. Trong nhà có 07 con chó rất khôn nhưng đành phải giết chúng. Ngày nào cha tôi với ông tư Siêng, năm Phón cũng nhậu thịt chó. Cha tôi là công chức thất nghiệp. Tôi không biết ông tư Siêng làm nghề gì, chỉ biết lúc nào cặp mắt của ông cũng lim dim, miệng không ngừng giải thích lời dạy của Thánh Hiền. Ông nói: Xuất giá tòng phu. Phu tử thì tòng tử. Nghĩa là: Ngồi trên xe ngựa thì phải tòng theo người đánh xe ngựa. Nếu xe ngựa đụng vào gốc sao, gốc dầu, phu xe chết thì mình cũng chết theo.
Năm Phón là thợ máy ở Sài Gòn về quê lánh nạn khi xảy ra những cuộc đụng độ giữa các thanh niên cầm tầm vông vát nhọn với quân Chà Chóp. Trong làng không có máy móc gì cho ông sửa cả. Tất cả đều đi xe đạp. Một Kính (thiếu uý Kính) có mua một chiếc xe đò cũ ở Lộc Ninh. Về đến làng thì xe hết chạy. Năm Phón sửa như thế nào mà ngày nào tôi cũng có mặt trong đám người phụ đẩy cho xe chạy với hy vọng mong manh là xe nổ máy, tôi có cơ hội ngửi mùi thơm của xăng và được ngồi trên xe chạy quanh làng cho có gió mát. Ước mơ ấu thời đó không bao giờ thành đạt. Trong làng chỉ có hai Đầy cỡi xe mô- tô mà thôi. Con chó nhà thằng Bu ghét tiếng nổ bình bịch phát ra từ chiếc mô- tô của hai Đầy. Nó nhảy phóng ra đường khiến cho hai Đầy té mô- tô chết giấc khi xe chạy với tốc độ 50 km/ giờ. Tôi là đứa trẻ rảnh rang trong thời độc lập chuẩn bị chiến tranh nên thường có mặt trong bất cứ biến cố lớn nhỏ nào trong làng. Hai Đầy nằm bất tỉnh. Một người cho rằng cho anh ấy uống đồng tiện thì sẽ tỉnh lại. Thế là tôi là người hiến đồng tiện cho anh. Quả nhiên vài phút sau anh ấy tỉnh dậy, tay chân trầy trụa và dính nhiều bụi đỏ của hương lộ.

Năm Phón là người thợ máy bất phùng thời và cam chịu nghèo tại nơi sinh quán nghèo nàn của mình. Lịnh giết chó lại giúp cho ông ấy có nguồn thịt dồi dào. Ông muối nhiều hũ thịt chó để có thức ăn dinh dưỡng hằng ngày.

Gia đình tôi ly tán khi quân Pháp tiến vào Tuy An. Bốn người anh của tôi trốn trong rừng hay chạy về nhà bác tôi ở Tân Uyên. Mẹ tôi và tôi chạy về Bình Chuẩn. Cha tôi bị bắt. Nhà bị đốt. Tất cả đều thất lạc. Không biết người Pháp lấy tin tình báo như thế nào mà họ liệt Tuy An vào danh sách tiểu Nghệ An như Hóc Môn, Quảng Ngãi, Phu Riềng, Càn Long. Vào thập niên 1930 và 1940 các đảng viên Cộng Sản trong tỉnh Thủ Dầu Một được tìm thấy:

1. trong các đồn điền Lộc Ninh, Hớn Quản, Dầu Tiếng với các phu đồn điền mộ từ miền Bắc và miền Trung (đảng Cộng Sản Đông Dương).

2. trong các lò gốm do người Hoa làm chủ. Ông Phan Văn Hùm gốc ở Búng du nhập chủ nghĩa Cộng Sản vào các lò gốm ở Hưng Định, Thuận Giáo và Lái Thiêu. Một số công nhân lò gốm gốc Hoa theo đảng Cộng Sản Trung Hoa. Theo lời một công nhân chuyên xây lò hầm đồ sành sứ gốc Hoa nói với tôi năm 1979 khi Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nghiêng theo Liên Sô và chống Trung Quốc dữ dội, rằng anh ta được ông Tôn Đức Thắng kết nạp vào đảng. Tôi chỉ ghi lại lời nói của anh này chớ chưa có cách gì kiểm chứng. Đó là lời của anh ấy khoe với tôi. Tinh thần của tôi quá mỏi mệt nên tôi không muốn biết anh ta được kết nạp vào đảng Cộng Sản nào? khuynh hướng Cộng Sản nào ( Đệ Tam, Đệ Tứ, chủ nghĩa Mao)? Điều tôi biết chắc chắn là ông Phan Văn Hùm theo khuynh hướng Cộng Sản Đệ Tứ Quốc Tế. Năm 1945 ông bị nhóm Đệ Tam Quốc Tế được gọi tắt là nhóm Stalinist của Trần Văn Giàu, Dương Bạch Mai, Nguyễn Văn Tạo, Nguyễn Văn Trấn, Kiều Đắc Thắng giết chết. Tạ Thu Thâu bị giết ở Quảng Ngãi.

3. trong giới công nhân thiết lộ Xuyên Đông Dương (Đông Dương Cộng Sản Đảng). Tuy An giáp ranh với Dĩ An. Ông Đào Sơn Tây gia nhập Đông Dương Cộng Sản Đảng. Cư dân Tuy An là công chức, tư chức, thương gia, khai thác lâm sản chớ không có người nào làm công nhân để được kết nạp vào đảng Cộng Sản Đông Dương. Cư dân trong làng tham gia kháng chiến đều là những trí thức tiểu tư sản. Họ kháng chiến vì yêu nước, vì độc lập nước nhà chớ không vì chủ nghĩaMarx- Lenin xa lạ đối với họ. 

Vì có tiền kiến Tuy An là một tiểu Nghệ An nên cư dân Tuy An bị qui nạp là đảng viên Cộng Sản nên cha tôi bị tra khảo dữ dội. Cha tôi bị bắt lúc say rượu. Có lẽ người nhậu thịt cầy với tư Siêng và năm Phón? Bị tra hỏi trong lúc say rượu cha tôi có biết gì mà trả lời. Người tra khảo càng nghi ngờ nhiều hơn. Thế là họ cho cha tôi vào danh sách à fusiller (xử bắn). Phòng tra khảo cha tôi lúc ấy là văn phòng hiệu trưởng trường tiểu học Lái Thiêu. Và nhà giam cha tôi là một phòng rộng lối 10 m2 nằm sau nhà làng Tân Thới cạnh phông- tên nước của trường tiểu học. Khi tỉnh rượu cha tôi cho người tra khảo Pháp biết cha tôi là một công chức mất việc và về làng sinh quán chớ không phải đảng viên Cộng Sản gì cả. Cha tôi nói tiếng Pháp trôi chảy. Người tra khảo hỏi tại sao cha tôi không ra thành phố ở? Cha tôi cho anh ta biết Tuy An là quê quán của người nơi người có nhà cửa, đất đai và tài sản. Nếu ra thành phố thì ở đâu? Tiền đâu mà thuê mướn nhà khi bị thất nghiệp? Người tra khảo có vẻ hiểu ý của cha tôi. Hắn hỏi cha tôi muốn trở lại làm việc không? Dĩ nhiên cha tôi đồng ý. Đó là một sự lựa chọn mà người tầm thường nào cũng có khi đứng trước cái chết và sự sống bình thường.

Trong làng người ta loan truyền tin cha tôi hợp tác với Pháp. Mẹ tôi bị ruồng bắt. Giữa đêm người ta bịt mặt và thổi còi bao vây nhà bà ngoại tôi để tìm kiếm mẹ tôi. Không thấy mẹ tôi những người bịt mặt bằng vải đen bắt bà tôi. Tôi và người anh bạn dì khóc ré lên. Người chỉ huy bắt bà tôi ra lịnh: Im! Lịnh của ông ta làm cho hai anh em tôi kinh hoàng, sợ đến không dám khóc. Nhưng tôi nhận ra giọng nói khàn khàn của một người bà con gọi bà tôi bằng cô. Những người bắt và bịt mắt bà tôi đều bịt mặt bằng vải đen. Họ là những người bà con quen biết trong làng. Họ dẫn bà tôi ra bờ hồ và bắn vài phát súng xé tan sự yên tĩnh của một đêm không trăng sao. Tôi và người anh họ khóc thét lên vì tưởng rằng người ta giết bà tôi. Trời tối đen như mực. Trong căn nhà rộng lớn chỉ có hai đứa trẻ. Một đứa 05 tuổi và một đứa 06 tuổi. Cả hai chúng tôi không sao ngủ được. Nằm trên bộ ván gỗ chúng tôi khóc rấm rức. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu đêm ấy họ thấy mẹ tôi trong nhà? Họ lục xét cả căn nhà rộng lớn kể cả tủ chén dĩa. Tôi hoàn toàn không biết mẹ tôi trốn ở đâu. Nhà ở Tuy An không còn nữa. Ở Bình Chuẩn mẹ tôi quen thân với Dì năm Leo và má chị Lan ở Xóm Ngoài trên đường đi Thuận Giáo. Ở Tân Khánh mẹ tôi quen với nhiều người từng buôn bán với mẹ. Ở Phú Hoà dì tôi có hai căn nhà lớn có hầm núp bom kiên cố ở Phú Lợi và Hòa Thạnh. Có lẽ mẹ tôi sống lẫn quất quanh các vùng nói trên.
Khoảng hai giờ đồng hồ sau khi có tiếng súng nổ ngoài bờ hồ, bà tôi về nhà và gõ cửa. Tôi reo lên: Bà ngoại về! Cậu bảy C. bắt bà! Bà nói bằng một giọng yếu ớt và sợ sệt: Đừng nói! Từ đó đến ngày bà mất tức 27 năm sau bà không bao giờ nhắc đến chuyện đau lòng xảy ra với bà.
****
 
Từ người tù bị tra khảo cha tôi làm việc trở lại. Chánh quyền Pháp ở quận Lái Thiêu dẫn cha tôi xuống tiệm may Huê Lợi để may vài bộ đồ để bắt đầu làm việc. Khám nhốt cha tôi sau nhà hội Tân Thới là nhà ở của cha tôi. Cha tôi tìm cách liên lạc với mẹ tôi và dùng tiền để nhờ người dẫn mẹ tôi ra Lái Thiêu. Hai anh lớn của tôi xuống Sài Gòn bằng ngã Dĩ An. Hai người anh kế ra Lái Thiêu bằng ngã Bình Hoà. Tôi là người sau cùng đoàn tụ với cha mẹ và các anh ở Lái Thiêu. Lái Thiêu trở thành trú quán lâu dài nhất của gia đình tôi. Ở đây tôi có thêm hai em trai và một em gái. Người em trai kế tôi mất khi chưa được ba tháng tuổi. Hai người anh lớn của tôi về Sài Gòn để tiếp tục việc học hành ở trường Pétrus Ký. Thay vì học hai anh đi vào bưng biền nhưng cha tôi không hề hay biết. Cha mẹ tôi lại phải khổ sở với chánh quyền địa phương về chuyện này.

Mẹ tôi say mê buôn bán. Mẹ mua thuốc lá ở Bình Chuẩn, Vĩnh Trường, Tân Khánh về bán cho các đại lý ở Thủ Dầu Một và Lái Thiêu. Việc chuyển vận thuốc ra khỏi làng rất khó khăn. Vì vậy giá thuốc lá tương đối cao. Thời ấy có thuốc điếu Jobs, Mic, Bastos, Cotab nhưng đa số dân chúng vẫn quen hút thuốc vấn nặng mùi hơn thuốc điếu do Pháp sản xuất và bán ngoài thị trường. Người hút thuốc sành điệu có thuật ướp thuốc lá riêng. Tôi là người thay mặt mẹ tôi đến các đại lý thuốc ở Thủ Dầu Một để thu tiền bán thuốc lá. Du kích Việt Minh thường đón xe ngựa để xét và tịch thu giấy bạc 100 gọi là giấy bộ lư. Có khi họ không tịch thu mà nhận mộc Uỷ Ban Hành Kháng Nam Bộ tỉnh Thủ Biên hay xé đôi tờ giấy bạc (phân nửa tờ giấy bạc 10 trị giá 5 v. v.) để người tiêu xài bị chánh quyền Pháp và sau này là chánh quyền quốc gia gây khó dễ.

Việt Minh không xét xe đò được vì xe đò chạy theo đoàn convoi có xe thiết giáp mở đường và hộ tống. Có một lần chiếc xe ngựa chở tôi bị du kích Việt Minh chặn lại trên Quốc Lộ 13 trước trường Trịnh Hoài Đức sau này và dẫn vào con đường đất đỏ đi An Sơn. Người lớn trên xe đều bị xét, nếu có tiền bộ lư (giấy bạc 100) hay giấy 10 màu đỏ -tím có hình Chùa Tháp thì bị tịch thu. Họ tịch thu không đến 200 đồng piastres lúc bấy giờ trong khi tôi đội nón cối và có trên 10,000 trên đầu đa số là giấy 100 mà Việt Minh muốn tịch thu. Vì buôn bán thuốc lá và giao dịch với nông dân sản xuất thuốc lá trong vùng Việt Minh kiểm soát, cha mẹ tôi bị bắt và đưa vào phòng tra khảo ở sau văn phòng hành chánh quận Lái Thiêu. Hai anh kế tôi trốn ở đâu tôi không biết. Một người láng giềng kéo tôi vào nhà và dặn tôi đừng ra ngoài. Bà cho biết cha mẹ tôi hiện đang ở phòng tra khảo.

Cha tôi sống trong cảnh trên đe dưới búa. Việt Minh lên án cha tôi là Việt gian. Chánh quyền thuộc địa và những người Việt hợp tác với Pháp nghi ngờ cha tôi là Việt Minh! Sản nghiệp tiêu tan. Hai anh lớn đi bưng biền. Một người ra thành vì bịnh. Một người ra đi biền biệt. Hai anh kế tôi học Pétrus Ký. Rồi tôi cũng đi học ở Sài Gòn. Hàng tuần cha trông ngóng các anh tôi về nhưng cha chỉ thất vọng mà thôi. Biết tâm trạng buồn phiền của cha, mỗi chiều thứ bảy tôi đạp xe về thăm cha mẹ ở Lái Thiêu. Chiều chúa nhật lại phải đạp xe về Sài Gòn. Anh cả tôi đã có gia đình. Anh làm việc cho một ngân hàng BNCI của Pháp trên đường Chaigneau trước khi làm việc cho hãng Denis Freres. Nhà anh là nơi hội tụ của anh em chúng tôi.

Cha tôi mất. Mẹ tôi sống với hai em còn nhỏ. Hằng tháng mẹ có tiền hưu bổng của cha tôi. Mẹ kiếm khá nhiều tiền nhờ bán tơ lụa và vải vóc dành cho phụ nữ. Nhờ khả năng thương mại của mẹ và lòng tốt của các anh và các chị dâu, việc học hành của tôi không bị gián đoạn vì sự ra đi quá sớm của cha tôi. Như lúc cha tôi còn sống, tôi về thăm mẹ tôi hằng tuần. Tôi đau lòng khi thấy em tôi học kém giống như sự đau lòng của cha tôi khi thấy tôi học kém vì dùng hầu hết thì giờ cho các trò chơi. Việc tôi dẫn Nguyễn Văn Pierre và Nguyễn Văn Sâm đi chiến khu càng làm cho cha tôi khổ tâm với chánh quyền địa phương nhất là cảnh đau lòng của người cha khi nhìn đứa con 10 tuổi của mình ngồi trên chiếc xe Jeep chở ra phòng tra khảo của Phòng Nhì ở Phú Long. Cha và mẹ tôi luôn luôn cãi vả mỗi khi cha tôi phạt tôi. Mẹ tôi thương con bằng những lời dịu ngọt và sự sung mãn vật chất. Cha tôi suy nghĩ nhiều đến tương lai của con. Tôi luôn luôn ghi nhớ sự nghiêm khắc đầy tính xây dựng đáng yêu của cha tôi. Những giọt nước mắt của người cha khi trừng phạt con ngu dại làm cho tôi thức tỉnh.

Tôi cương quyết đem em tôi về Sài Gòn để theo dõi việc học hành dẫu biết rằng sự quyết định này khiến cho mẹ tôi càng cô đơn hơn. Mẹ chỉ còn sống bên cạnh em gái của chúng tôi mà thôi. Anh tôi phải vất vả thuyết phục ông Đinh Căn Nguyên, hiệu trưởng trường Võ Trường Toản, để cho em tôi chuyển trường vì học bạ của em tôi không có gì hấp dẫn cả. Tôi không hối hận về quyết định quá nặng về lý hơn là tình này. Ngược lại tôi sung sướng về thành quả giáo dục của tôi khi biến em tôi thành một học sinh xuất sắc ngay trong niên học đầu ở trường Võ Trường Toản. Một bạn học của em tôi hỏi: Mày học dở ở Trịnh Hoài Đức, sao xuống đây mày đứng đầu lớp. Vậy mấy thằng ở Trịnh Hoài Đức giỏi ghê gớm lắm phải không? Tiến sĩ Võ Văn Tới vẫn còn giữ nhiều kỷ niệm đẹp về em tôi. Một hôm ông gặp con tôi ở trường Harvard và thấy con tôi có vóc dáng giống em tôi lại cùng họ và chữ lót. Khi hỏi ra thì đó là cháu của người bạn của ông ở trường Võ Trường Toản năm xưa. Giáo sư Tới kết thân với con tôi từ đó. Em tôi đậu THDNC hạng tối ưu và có thành tích nổi bật ở đại học Luật Khoa và Học Viện Quốc Gia Hành Chánh (Cao Học Hành Chánh Công Quyền khoá VII).

Đến giữa thập niên 1960 mẹ tôi sung sướng vì thấy các con đã có gia đình và cuộc sống ổn định. Hằng năm đến Tết tất cả con, dâu và cháu nội về Lái Thiêu ăn Tết vui vẻ. Đêm giao thừa là đêm cờ bạc giữa các anh em tôi trong nhà. Người thắng quẹt lọ nồi vào mặt người thua. Đến sáng mồng một Tết mặt người nào cũng đầy lọ nồi. Nhà có nhiều lễ giỗ. Đó là dịp để bà con và con cháu tụ về mái nhà tổ phụ. Đó cũng là bổn phận và trách nhiệm tinh thần của mẹ đối với tổ tiên bên chồng và tổ tiên của mẹ khi cha con sống và cũng như sau khi cha đã mất mặc dù phải tốn nhiều thì giờ, tiền bạc và công sức để có những lễ giỗ tươm tất hằng năm.

Niềm vui của mẹ tan biến sau ngày 30 - 04 - 1975. Mẹ đau lòng nhìn con cháu sống kiếp lao đao; tương lai bất định. Đứa thì thất nghiệp; đứa ngục tù cải tạo; đứa bị bắt vì bị tình nghi là đại tá cảnh sát (em tôi). Đứa tử trận trong chiến tranh. Đứa từ phương xa trở về cư xử như người xa lạ. Ngày ba anh em chúng tôi rời khỏi quê hương mẹ chúng tôi không hề hay biết gì cả. Sự chia ly này không giống cảnh chia ly năm 1945 - 1946. Các con vĩnh viễn xa mẹ. Các con chỉ tìm lại mẹ trong kỷ niệm vui buồn lẫn lộn qua nước mắt và sự đau nhói trong tim mỗi khi nhắc lại những kỷ niệm ấy..

Con kính dâng mẹ cùng các bà mẹ Việt Nam khác cùng cảnh ngộ bài thơ vụng dại dưới đây do con viết lên để tạ ơn mẹ và các bà mẹ Việt Nam khác đã đổ xương máu, mồ hôi và nước mắt trải qua những tang thương biến đổi và thăng trầm của đất nước.

Cuộc thăng trầm bốn ngàn năm quốc biến,
Bao tang thương, đổ vỡ với hờn căm
Nhưng mẹ Việt vẫn can đảm âm thầm
Đem mối giềng cho quê cha, đất tổ.

Lúc nguy biến tuốt gươm thiêng giết giặc.
Trong thái bình lại phải đổ mồ hôi,
Lên núi thẳm tìm chồng con chết trận
Chốn hoang vu không thấy vết chân người.

Mẹ khả kính nuôi chồng, con rồi cháu,
Đếm tuổi già qua gian khổ từng ngày.
Trong tăm tối nhìn đời qua ly biệt
Giữa thanh thiên chưa thấy ánh mặt trời.


P. Đ. L

Thôi mẹ nằm yên giấc trong giấc ngủ thiên thu bên nấm mồ tổ phụ.
PHẠM ĐÌNH LÂN, F.A.B.I.
Trang Phạm Đình Lân
art2all.net
Người đăng: Ng duc Phan vào lúc 17:59 Không có nhận xét nào:

Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

PHẠM ĐÌNH LÂN, F.A.B.I. NGÀY ẤY ĐÃ QUA RỒI


Cac em than men,
Men goi cac em bai  da duoc danh dau doc lai de hon.
Cam on em Buu Khanh da chiu kho danh dau bai Ngay Ay Da Qua Roi.  Em dung bai danh dau nay rat hoan chinh. Thieu ta An trong bai la pho chu tich Hoi Dong Tinh BD cung voi ba cua em do.  Hinh nhu ong o Houston, TX.
Cam on Lu Phuong ve bai Cong Troi.  Nhac hay lam.  Loi cua ai?  rat chai chuot, di vao long nguoi.
Chau Kiet:  Ong Sau muon viet ve ba chau  ve phan tam linh.  Chau thay sao?  Cho ong Sau biet.  Ong Sau co cam nghi tot ve me chau doi voi chong, me chong cung nhu ba chau doi voi ba noi chau , em, chau va ba con nhu truong hop anh Khi, chi Be va chu Khot.  Tres bonnes impressions.
Van Su Lanh
Thay Lan
phamdinhlan (david)

 

http://art2all.net/tho/phamdinhlan/phamdinhlan_ngayaydaquaroi.html

Pham Dinh Lan - ngayaydaquaroi

PHẠM ĐÌNH LÂN, F.A.B.I.
NGÀY ẤY ĐÃ QUA RỒI
          Chuyện đã qua gần nửa thế kỷ nhưng tôi vẫn nhớ nó như vừa xảy ra chiều hôm trước. Tôi tạm ghi vài dòng về những ngày cuối cùng của cuộc chiến bi thương kéo dài gần 20 năm kể từ ngày hiệp định Genève được ký kết qua ký ức của riêng tôi tại vùng tôi sống.

Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã từ chức. Phó tổng thống Trần Văn Hương trở thành tổng thống VNCH trong giây phút ngột ngạt nhất của cuộc chiến tranh Việt Nam lần thứ hai. Bộ đội miền Bắc và các chiến binh MTGP trên đường tiến về Sài Gòn. Tổng thống Trần Văn Hương bị áp lực tứ phía phải nhường chức tổng thống cho đại tướng Dương Văn Minh với hy vọng hòa giải hòa hợp với phe bên kia, từ ngữ của ông Dương Văn Minh, Vũ Văn Mẫu và Lý Quí Chung hay dùng, qua trung gian của thượng tọa Thích Trí Quang như tướng Minh tin tưởng.
 
28-04- 1975
 
Trưa ngày 28- 04-1975 tôi uống cà phê với anh Phạm Gia Pháp tại quán của anh Tư. Anh Tư chuẩn bị radio để nghe tường thuật lễ bàn giao giữa tổng thống Hương và tướng Minh tại đình Độc Lập. Anh Pháp và tôi không có dấu hiệu lạc quan nào. Tôi không có thành kiến gì với tướng Minh nhưng không kỳ vọng gì nơi ông. Trưa hôm 28-04 trời rất nóng. Tôi chào anh Pháp và anh Tư, chủ quán cà phê và nước giải khát trước cửa trường Lý Thường Kiệt cạnh ngôi đình. Tôi dùng đường Nhị Bình để về nhà ở Lái Thiêu. Đây là một con đường đất vắng vẻ đi ngang qua một vùng ruộng ngập nước. Xa xa có nhiều lùm cây. Từ đó vọng lên những tiếng kêu khắc khoải và buồn thảm của bìm bịp khi chiều về. Qua cầu Bà Hồng tôi nghe những lời tường thuật lễ nhậm chức từ các nhà cất dọc theo hương lộ đất đỏ. Sau hai cuộc chiến tranh trên quê hương dân mình bắt đầu thích chánh trị. Người thì chủ trương đánh tới cùng. Người thì chủ trương kêu Mỹ thả bom nguyên tử. Người chủ trương có hòa bình, người Việt hòa giải với nhau, sống yên vui một nhà ăn mắm ăn muối gì sống cũng được. Những người khác thực tế hơn âm thầm tìm cơ hội và phương tiện để rời khỏi miền Nam trước khi tướng Dương Văn Minh kêu gọi đầu hàng. Không lẽ Cộng Sản đánh từ vĩ tuyến 17 vào Huế, Đà Nẵng, Nha Trang, Ban Mê Thuột, Phan Rang, cao nguyên di tản; Quân Khu I di tản; quân Cộng Sản trên đường tiến về Sài Gòn để thương thuyết với tướng Dương Văn Minh qua trung gian thượng tọa Thích Trí Quang mà tướng Minh tin tưởng và hy vọng sao? Thương thuyết về chuyện gì? Tôi suy nghĩ miên man nên suýt lọt vào một lỗ hổng trên chiếc cầu xe lửa bắt ngang qua sông Sài Gòn nối liền Thạnh Lộc và Phú Long. Chiếc cầu này bị giựt sập năm 1949 và được chắp vá tạm bợ cho xe nhỏ chạy qua. Thực tế xe cam nhông chở mía cũng chạy qua cầu này về lò đường Nhị Bình để rút ngắn khoảng cách hầu tiết kiệm xăng dầu. Mỗi lần xe tải nặng đi qua, cầu rung rinh như sắp sửa sập!

Về đến nhà tôi thấy dân trong xóm đứng đầy đường trước nhà, mắt hướng về phía Sài Gòn. Có những tiếng nổ lớn lấn át lời tường thuật trong radio. Anh Henri, người cho tôi miếng đất thành phố để cất nhà, chờ tôi trước nhà. Tôi vừa ngừng xe thì anh hỏi: Mày thấy tình hình ra sao? -Tuần tới dép râu sẽ đến. Tôi vừa đáp vừa ghé vào tai anh nói nhỏ, dặn anh ra ngân hàng rút tiền. Cái gì lẹ dữ vậy? anh Henri nói. Tuy nói vậy, anh vội vã cởi chiếc Honda về nhà. Không thể rút tiền được vì lúc ấy khoảng 06: 30 giờ chiều. Vả lại ngân hàng lớn nằm trên Bình Dương. Tôi vội vã sang nhà mẹ tôi với những lời dặn như đã nói với anh Henri. Không thấy chiếc xe La Đà Lạt tôi liền hỏi mẹ tôi và được biết cháu trai con trưởng của anh tôi chở các em về Sài Gòn. Tôi trải qua một phen xanh mặt vì anh tôi gởi các cháu cho tôi vì sợ Sài Gòn bị pháo kích. Bây giờ các cháu lại bỏ về Sài Gòn giữa tiếng bom đạn chiều ngày tổng thống Trần Văn Hương trao quyền cho đại tướng Dương Văn Minh. Lúc ấy con trưởng của anh tôi mới lên 16 tuổi, chưa có bằng lái chi cả!

Tôi cảm thấy mệt nhưng không đói bụng. Nhiều ý nghĩ lộn xộn nhảy múa trong đầu tôi một cách ngỗn ngang, vô trật tự. Tôi tự trấn an mình và sắp đặt trong đầu những gì cần phải làm theo thứ tự ưu tiên để đáp ứng kịp thời với diễn biến bên ngoài.

Trời vừa sụp tối. Người tập trung ngoài đường lúc chiều đã tản mác. Tôi lặng lẽ đem một số sách vừa xé vừa đốt. Lửa và khói táp lên cây nhãn của người láng giềng. Thấy ánh sáng người láng giềng của tôi chạy ra thì thấy tôi đốt sách. Ông không nói gì cả mà bỏ vào nhà như là một dấu hiệu cảm thông nào đó. Đến khuya áo của tôi ướt đẫm mồ hôi. Các sách cần đốt đã đốt xong. Bức tường phân ranh nhà tôi và nhà người láng giềng bị nám đen. Có hai nhánh cây nhãn bị lửa táp nên chết khô.

Đêm hôm ấy tôi không ăn uống gì cả nhưng tôi không thấy đói. Tinh thần nặng chĩu làm cho tôi thấy no. Tôi ngủ một giấc ngủ dài, nặng nhọc chớ không thoải mái dễ chịu. Đó là một đêm dài yên tĩnh, cái yên tĩnh của người như đang chờ đợi sự bất an đang đe dọa. Thành phố đặt trong tình trạng giới nghiêm. Đường sá vắng tanh. Vài con đường bị rào giây kẽm gai. Thỉnh thoảng nghe tiếng dép nện trên đường nhựa của nhân dân tự vệ và vài tiếng hô hoán vì hình như họ nghe tiếng xe tăng Cộng Sản tiến về Sài Gòn! Đêm vẫn dài cho người chờ sáng. Thành phố Lái Thiêu được yên ổn trong đêm 28 rạng 29. Không thấy xe tăng Cộng Sản xuất hiện như lời tri hô hốt hoảng của nhân dân tự vệ.

Trong đêm khuya tôi mở đài VOA và nghe lặp đi lặp lại câu Ngày 30-04-1945 thành Bá Linh (Berlin) bị vây hãm. Tôi tự nhủ thầm rằng Sài Gòn sẽ thất thủ ngày 30 nghĩa là 05 ngày trước sự dự đoán của tôi hồi chiều?

29-04-1975

            Lối 09:30 sáng ngày 29 mẹ tôi nhờ tôi chở lên ngân hàng Bình Dương rút tiền. Quốc lộ 13 vắng tanh sáng hôm ấy. Dọc đường thỉnh thoảng tôi thấy có nhiều cuộn dây kẽm gai bên vệ đường. Lên đến Bình Dương thì ngân hàng mới vừa đóng cửa. Các ty, sở trong tỉnh đều đóng cửa. Tôi chạy xe gần Ty Thanh Niên thì gặp một vài người quen chận xe lại và hỏi thăm tình hình. Cũng tại đó tôi gặp anh Henri. Anh lên sớm nên đã rút được tiền. Mẹ tôi lên muộn một chút nên không rút được đồng nào. Các bạn quen hỏi tôi tình hình sẽ về đâu? -Nhẹ là liên hiệp với MT. Nặng thì bị xích hoá. Vốn quân sự của Mặt Trận rất yếu sau năm 1968. Những người đang chiến đấu ở Quân Khu I, II và tiến về Quân Khu III là bộ đội Cộng Sản miền Bắc. Bây giờ tôi phải về Lái Thiêu nếu trễ về không được. Tôi vừa nói vừa chào các bạn quen ở Bình Dương. Anh Henri cho rằng tôi vội vã thái quá nên vẫn đứng nói chuyện với các bạn.

Tôi chở mẹ tôi về Lái Thiêu suông sẻ như bận đi. Đến phiên anh Henri về đến cầu Bình Nhâm thì bị chận lại. Anh phải năn nỉ nhân dân tự vệ tháo dây kẽm gai cho xe anh chạy qua.

Chiếc Vespa của anh Thưởng, anh của Võ Thành Hạng (phó tỉnh trưởng Bình Long), chở chú Khinh, thân sinh của gs Kiệt, không dùng Quốc Lộ 13 để về Bình Nhâm và Lái Thiêu được nên phải chạy vòng tỉnh lộ Bình Dương- Biên Hòa rồi theo hương lộ Bình Chuẩn- Búng để nối lại Quốc Lộ 13. Đến ngã tư Bình Chuẩn gần vườn cao su bỗng có loạt súng AK từ vườn cao su nhắm bắn vào hai người trên xe Vespa. Anh Thưởng và chú Khinh chết tại chỗ. Hai gia đình người chết đều không hay biết chi cả. Dân trong làng Bình Chuẩn chôn cất cho hai người xấu số. Ít lâu sau gia đình mới tìm được nơi chôn cất tạm thời của anh Thưởng và chú Khinh. Tôi viết đến đây như gởi một nén hương cho chú Phạm Tấn Khinh, người có nhiều kỷ niệm rất đẹp gắn bó với tôi lúc ấu thời. Chú Khinh gọi tôi bằng chú lớn mặc dù tôi nhỏ hơn chú 14 tuổi. Khi còn nhỏ tôi gọi chú bằng anh và chú xem tôi như em. Khi lớn lên mới xưng hô nhau đúng theo vị thứ trong dòng họ. Nhờ thân sinh của giáo sư Kiệt mà ông tư Hòa Liềm tử tế với tôi. Ông cho tôi đến gần các lu cá lia thia của ông trong khi các đứa trẻ đồng lứa như tôi không được đến gần. Ông tư Hòa Liềm còn cho tôi nhiều cặp cá lia thia tuyển của ông. Chú Khinh sẵn sàng cho tôi con cá tuyển nào của chú mà tôi muốn. Khi còn trẻ tôi thường đến nhà chú vì chú nuôi chim, sáo, cưỡng, nhồng, bồ câu. Vài con nhồng ăn ớt và nói như trẻ nít học nói. Những kỷ niệm đẹp ấy phai dần khi tôi rời Lái Thiêu đi học ở Sài Gòn.

Tôi ngậm ngùi nhớ đến người cháu lớn tuổi hơn tôi rất nhiều. Nhớ đến anh Thưởng, một nhà giáo âm thầm xuất thân từ một gia đình giàu có và nhân hậu ở Bình Nhâm. Càng lớn tôi càng có cảm tình nhiều với chú Khinh. Chú là một nhà hành chánh liêm khiết, nguyên tắc nhưng phúc hậu. Chú rất thương mẹ sống góa bụa vào tuổi 50 khi cuộc chiến vừa bắt đầu. Với đồng lương khiêm tốn chú lo cho mẹ, vợ, con, em, cháu và hai em họ bên ngoại. Chú nuôi người em họ tên là Khọt (không biết là tên hay biệt danh). Khọt bị bịnh trái trời nên cặp mất gần như mù. Khọt rất vui tính. Anh ấy không làm gì để sống, không vợ con gì cả. Chỉ biết uống rượu mà thôi. Khi say rượu Khọt chỉ sợ anh hai tức chú Khinh mà thôi. Chú Khinh khá cực với người em họ mồ côi cha mẹ này. Một hôm Khọt nhậu rượu say mèm, trong người nóng bức, anh nhảy từ cầu xe lửa bắt ngang qua sông Sài Gòn để tắm mát. Khốn thay! anh không biết lội nên bị chết chìm và bị nước cuốn đi mất tích.
 
****
 
Mẹ tôi rất buồn vì mất một số tiền lớn trong ngân hàng. Ông nhạc tôi còn mất nhiều hơn mẹ tôi. Ông bà nhạc tôi còn bồn chồn lo ngại vì chưa có tin tức gì của người con là một sĩ quan đóng quân ở phía bắc tỉnh Bình Dương.

Tôi buồn bã nhìn đống tro tàn của các cuốn sách mà tôi ưa thích. Từ Bình Dương về tôi càng ít nói. Các giác quan của tôi như tạm thời ngưng làm việc. Tôi không thấy đói bụng, không buồn ngủ. Sự lo lắng lấn át tất cả. Một luồng gió thổi mạnh cũng làm cho tôi có cảm giác có xe tăng Cộng Sản xuất hiện. Không biết do tin tình báo từ đâu mà người ta quả quyết Cộng Sản pháo kích chi khu Lái Thiêu. Rồi có tin nhà nào cũng phải mua một khúc xương rồng treo trước nhà. Để làm gì? Đừng hỏi. Không biết để làm gì nhưng nhà nào cũng làm tròn bổn phận kỳ dị này. Nhiều người thất vọng vì không mua được xương rồng để treo trước nhà như vật trừ tà. Vợ tôi đề nghị về nhà ông bà nhạc tôi ở để tránh pháo kích. Tôi đồng ý đưa vợ con về nhà ông nhạc tạm né tránh tầm pháo nhằm vào chi khu Lái Thiêu. Riêng phần tôi, tôi không đi đâu cả.

Bỗng nhiên con trai trưởng của tôi lên cơn sốt nặng. Trời nhá nhem tối. Tôi không biết chở con đi đâu bây giờ. Thành phố im lìm như một người bịnh chờ chết. Vợ tôi nghĩ ngay đến nhà bảo sanh của cô Mười Bình Dân. Bình Dân là bảng hiệu của nhà bảo sanh. Cô Mười có chồng là một bác sĩ hồi chánh. Đó là trạm y tế được vợ chồng tôi tín nhiệm lúc bấy giờ. Vợ tôi phải ở lại đây để chăm sóc cho cháu. Tôi phải chạy sang nhà ông nhạc để lấy khăn làm mền cho vợ và con tạm ngủ trong nhà bảo sanh. Đến đầu cầu đúc thì xe không chạy được vì cầu được rào bằng những cuộn dây kẽm gai dày đặc. Các nhân dân tự vệ ra lịnh cho xe lùi lại. Một trong những người chỉ huy nhân dân tự vệ thấy tôi và nói: “Chú Lân hả? Tụi bây mở dây kẽm cho chú Lân đi.” Đó là con của thiếu tá Ẩn. Tôi cảm ơn các anh em nhân dân tự vệ gác cầu và nói với con thiếu tá Ẩn làm ơn cho tôi qua cầu sau khi lấy mền cho vợ con tôi đang ở trong nhà bảo sanh cô Mười.

Bốn cháu nhỏ ngủ ở nhà ông bà ngoại. Vợ tôi và cháu lớn ngủ ở nhà bảo sanh để nhờ vợ chồng cô Mười chăm sóc bịnh cho cháu trai lớn. Tôi về nhà một mình. Tôi nằm trước bàn thờ Quang Trung. Nước mắt tự dưng trào như mưa. Linh cảm cho thấy đời tôi và gia đình tôi sắp bị bao trùm bởi một màn đen rộng lớn mênh mông. Người bình thường sẽ nói tôi không làm gì có tội với nhân dân, với xã hội. Tôi có chức vụ gì quan trọng trong chánh quyền Sài Gòn đâu mà sợ. Lập luận ấy chỉ đúng 25% vì có ai nghĩ rằng toàn dân sẽ sống trong một xã hội mà kẻ thiện nặng tội hơn kẻ ác; người bị tình nghi chánh trị nặng tội hơn người phạm tội giết người!?

Tôi lắng nghe từng tiếng động ngoài đường. Yên tĩnh và vắng lặng dị thường. Không nghe pháo kích. Không nghe những phát đạn bắn lẻ tẻ. Cũng không nghe tiếng xe tăng của Cộng Sản. Mệt quá tôi ngủ thiếp lúc nào không hay biết. Đến gần sáng tôi nghe tiếng chân người chạy dồn dập ngoài đường. Đó là các nhân dân tự vệ tháo chạy vì thấy bóng bộ đội Cộng Sản lặng lẽ vào thành phố. Một chiếc tàu chở đầy quân nhân công chức, nhân viên cảnh sát trong đó rể của tiệm chụp hình Tân Quang, cháu Long, con của một người chị họ của tôi, bị bắn chìm trên sông Sài Gòn dọc theo địa phận An Phú Đông. Hình như không có người nào trên tàu sống sót vì du kích bắn xối xả xuống sông sau khi tàu bị trúng đạn và chìm.

30- 04- 1975

Thú thật cho đến bây giờ tôi không biết bộ đội Cộng Sản vào Lái Thiêu vào lúc nào? xuất phát từ đâu vào? địa điểm xuất hiện đầu tiên trong thành phố? Quốc Lộ 13? Khu lò chén Bình Nhâm?

Sáng ngày 30-04 thành phố yên tĩnh nhưng bị bao trùm bởi một luồng không khí nặng nề và ngột ngạt. Tôi đến nhà bảo sanh Bình Dân thăm vợ con tôi rồi về bên nhà ông nhạc để thăm bốn cháu nhỏ ở đó. Vợ tôi theo tôi về vì sợ cháu nhỏ nhất mới 03 tuổi nhớ mẹ. Có người chỉ tôi bóng dáng người bộ đội Cộng Sản đầu tiên bên kia sông gần đình Bình Nhâm. Bỗng có tiếng nổ to long trời. Ông Trai, chủ nhà thuốc Ánh Minh cho biết bộ đội Cộng Sản vào nhà làng Tân Thới và bị lựu đạn gài trên cửa nổ chết nên đồng đội của họ tức giận đốt cháy ngôi nhà làng kiên cố này. Đây là một kiến trúc Tây Phương đầu tiên ở Lái Thiêu. Nhà làng mang dòng chữ Pháp Commune de Tân Thới được xây cất vào thập niên 1920 bằng bê- tông cốt sắt rất kiên cố. Gạch và ngói đều được đưa từ Marseille vào. Chính nhà làng này trông uy nghi và bề thế hơn cả văn phòng quận Lái Thiêu chỉ là một căn nhà của một người Hoa giàu có, chủ nhà máy ép dầu, bị sung công để làm văn phòng làm việc của quận trưởng (Délégué) người Pháp.

Vợ ông Trai có họ hàng bên vợ tôi. Ông chạy sang nhà ông nhạc tôi để báo tin tổng thống Dương Văn Minh đã tuyên bố đầu hàng. Ông nhạc tôi và ông Trai đều lo lắng cho số phận của hai người con trong quân đội. Cả hai đều là trung úy ra trường được hai năm: một người thuộc trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt; một người tốt nghiệp trường Hải Quân Nha Trang. Gia đình ông Trai rất khá giả. Ông có nhà thuốc Tây, cửa hàng bán thức ăn và thuốc bổ và ngừa bịnh cho gia súc và tiệm uốn tóc. Ông có 02 người gái và một người con trai duy nhất là trung úy Hải Quân. Viên trung úy trẻ này không chịu di tản khi tàu trên đường ra biển. Anh nhảy xuống sông - mặc cho những tiếng súng bắn chỉ thiên của đồng đội- để lội vào bờ tìm đường về Lái Thiêu với gia đình. Sau một thời gian học tập ngắn anh được tự do. Gia đình anh bị đánh tư sản, hai đợt đổi tiền nên bắt đầu thấm mệt và nhận thức rằng họ khó sống trong xã hội mới này. Năm 1979 gia đình ông Trai đăng ký vượt biên bán chánh thức ở Cà Mau dưới tên người Hoa. Tàu chở ông bị bão đánh chìm. Cả gia đình 05 người bị chôn dưới lòng biển.

Trở về chuyện của gia đình tôi. Các con nhỏ của tôi mới ngủ ở nhà ông bà ngoại một đêm mà đã nhớ nhà. Tôi chở vợ và các con nhỏ về nhà. Trời hôm ấy nắng gắt. Hay tại tinh thần của mình mê mệt nên mới có cảm giác như vậy?

Lúc về đến nhà thì có những tiếng súng vang rền pha lẫn với những tiếng nổ long trời lở đất như đã nổ trên nóc nhà tôi vậy. Cha mẹ và bốn con nhỏ núp dưới bộ ván dày dưới 10 cm với hy vọng tránh được đạn AK và B-40 nổ vang rền. Trong giây phút căng thẳng này tôi lo cho con trưởng của tôi đặt dưới chăm sóc của vợ chồng cô Mười. Một chiếc xe tăng chạy loạn xạ trước nhà suýt đâm vào cổng nhà tôi. Lần này tôi mới nghe tiếng la hét ầm ĩ của bộ đội Cộng Sản tải thương đồng đội. Những tiếng súng nổ vừa rồi là cuộc đụng độ đẫm máu giữa đoàn quân xa của Sư Đoàn 25 từ Đồng Dù mở đường máu chạy về phía Nam bằng Xa Lộ Đại Hàn và Quốc Lộ 13. Cuộc chạm súng bắt đầu từ khoảng dọc truông nhà đỏ, nhà của thầy tám Sanh, và Tịnh Xá Minh Đăng Quang đến Mộc Tổ Miếu ở Phú Long trên 1 km. Nhiều quân xa và vài xe tăng bị bắn cháy. Nhiều quân sĩ trên quân xa chết. Nhưng không có người dân nào bị thương hay chết trong cuộc đụng độ chớp nhoáng nầy. Một tiệm tạp hóa của người Hoa gần đầu cầu đúc gần bến xe đò Lái Thiêu bị trúng đạn B- 40 bốc cháy. Một trận mưa nhỏ dập tắt ngọn lửa.

Tôi tạm gởi 04 cháu nhỏ ở nhà ông bà nhạc tôi. Các cháu được sự chăm sóc của người dì họ rất thương các cháu. Vợ tôi phải ở nhà bảo sanh Bình Dân chăm sóc cho cháu lớn. Ở đây có vợ chồng cô Mười và nhà thuốc của ông Trai. Vợ chồng ông Trai tận tình giúp đỡ thuốc men cho cháu. Hai ông bà và các con rất mực thương yêu các con tôi nhất là thử sự thông minh của con gái út của tôi. Tôi vẫn ở nhà một mình như một người giữ bàn thờ và tin tưởng vào sự linh thiêng huyền nhiệm của người anh hùng sống khôn thác thiêng.

Đêm 30- 04 là đêm đầu tiên chấm dứt cuộc chiến dai dẳng ở miền Nam. Giữa đêm tự nhiên có tiếng kêu thất thanh: “Đ.M. Hồ Chí Minh!” Trời ơi! có thằng ăn gan rồng hay thành phần có 100% huyết thống chống chủ nghĩa Marx- Lenin mới dám chửi như vậy. Có tiếng la chát chúa, ì ầm trên đường trước nhà tôi. Đó là tiếng la hét của bộ đội lên cò súng sắp nã vào người thanh niên ghiền ma túy đang chửi lãnh tụ. Có tiếng van xin, lạy lục của người mẹ xin bộ đội đừng bắn con bà. Không nghe tiếng súng mà nghe những cú đấm nhắm vào người thanh niên đang la thét. Thì ra đó không phải anh hùng chống Cộng hay chống Hồ Chí Minh gì cả mà là một thanh niên nghiện xì- ke. Khi bộ đội Cộng Sản vào những người bán ma túy lo sợ bộ đội sẽ xử tử những ai bán ma túy để làm sạch xã hội. Vì vậy những người bán ma túy tại địa phương không bán cho người thanh niên nghiện ngập nầy viện lẽ xã hội của Bác Hồ là xã hội cực kỳ lành mạnh. Người thanh niên nghe vậy oán ghét Bác Hồ vì cho rằng ông ấy cấm bán thuốc giữa lúc cơn ghiền của anh ta đang dâng cao. Anh ta trở nên hung dữ, chạy ra kéo lá cờ Mặt Trận (Xanh, Đỏ với ngôi sao vàng) xuống và chửi bới Hồ Chí Minh liền miệng. Bộ đội chạy theo anh định bắn cho anh ta chết. Một thanh niên khác tên Sáu hút ma túy bị bắt đưa đi đâu không thấy về. Chuyện xảy ra chớp nhoáng khiến tôi nhớ chuyện AQ sau cách mạng Tân Hợi thành công ở Trung Hoa. Để chứng minh cách mạng tốt đẹp và lành mạnh người ta phải kiếm đối tượng để hy sinh. Đối tượng đó là thằng AQ ngủ ở miễu thần hoàng, cha mẹ là ai không rõ, tài sản không có gì ngoại trừ cái đầu đầy mụt chốc. AQ không có học hành gì, không nghề nghiệp, không gia sản, không có chỗ nương thân và không có họ hàng thân thuộc nhưng hắn ta rất tự hào về các mụt chốc trên đầu. Khi ở thế thượng phong thì hiu hiu tự đắc hách dịch. Khi ở thế yếu thì dùng triết lý người quân tử không nên dùng tay chân. Câu chuyện AQ trước cách mạng Trung Hoa năm 1911 và câu chuyện hai thanh niên ghiền ma túy ở Lái Thiêu ngày 30-04-1975 cũng có vài nét hơi hơi giống nhau. Họ là những con cờ thí để tạo ánh sáng rực rỡ cho cách mạng trong những ngày đầu của nó.
 
01- 05- 1975 
 
Sáng ngày 01- 05 tôi đi Sài Gòn thăm anh tôi, anh Khiêm rồi thăm trường Sao Mai, Chân Phước Liêm, Thanh Liêm, Tân Phú (cha Thiều). Tôi không thăm trường Bồ Đề Bình Dương vì không nằm trên tuyến đường đi về hướng nam của tôi. Tôi không ghé thăm trường Cơ Đốc vì được biết mục sự hiệu trưởng, giám học và tổng giám thị của trường đã rời Sài Gòn trước ngày 30-04. Trên Quốc Lộ 1 và Xa Lộ Đại Hàn vòng quanh Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung có nhiều quân phục và nón sắt liệng vung vãi trên đường. Khi vào cổng Quang Trung tôi giựt mình khi nghe anh bộ đội la to: “Bỏ kính xuống!” Tôi ngơ ngác chưa hiểu gì? và anh nói với ai? Nhìn qua nhìn lại không thấy có ai ngoài tôi. Tôi biết người bộ đội ra lịnh cho tôi lột kiếng mát một cách giận dữ. Tôi đâu có ngờ anh ấy được dạy hận thù người mang kiếng đến như vậy. Một người bạn của tôi anh bị ban quản giáo trong trại học tập trừng phạt chỉ vì không chịu bỏ cặp mắt kiếng cận! Lời quát tháo của người bộ đội Cộng Sản làm cho tôi hoảng hồn phải đem liệng đôi dép mới mua màu đỏ vì tôi nhớ đến một người cậu bị kết án tử hình vì treo bông giấy xanh, trắng, đỏ trong nhà vào dịp Tết. Nguyên nhân chỉ vì cậu là một nhà thầu thành công trong đệ nhị thế chiến. Về cá tánh bản thân tôi không thích ông cậu này vì cậu không tốt với bà tôi cũng không được lòng anh em trong nhà và người dân trong làng. Cậu hành sử theo phong cách ngạo nghễ của người giàu có. Nhưng không vì vậy mà cậu xứng đáng với cái chết chỉ vì bông giấy ba màu xanh, trắng, đỏ mà bị khép tội làm dấu cho Tây (Pháp). Kinh nghiệm ấu thời này giúp cho tôi thời trung niên rất nhiều.

Chiều ngày 01-05 tôi đưa con trai trưởng của tôi về nhà. Vừa bước ra khỏi nhà bảo sanh của cô Mười cháu buột miệng hỏi: “Lá cờ này là lá cờ gì? Không giống lá cờ cũ.” Tôi không biết phải trả lời thế nào cho cháu hiểu mà chỉ yêu cầu cháu đừng hỏi nữa. Chiều hôm đó tôi dặn người láng giềng bán cho tôi một con gà đưa qua cửa sổ ở sau nhà. Đó là một buổi ăn cháo gà và gỏi gà kém hương vị nhất trong đời tôi. 
 
****
Người Pháp định nghĩa văn hóa giản dị rằng Văn hoá là cái gì còn sót lại sau khi đã quên. Tôi thực hiện câu này bằng cách ghi lại sơ lược những gì đã xảy ra gần nửa thế kỷ trước sau khi đã quên một số. Tôi ghi lại các sự kiện như một ảnh chụp để người trong chuyện nhìn lại hình ảnh của chính mình trong quá khứ. Vẫn tươi đẹp? Lố lăng khi tuổi trẻ? hổ thẹn vì sự lố lăng? Trên lãnh vực lịch sử và chánh trị sự lố lăng và ấu trĩ dẫn đến những tai hại khủng khiếp biết dường nào. 

 
art2all.net

Lam Pham

03:23 (17 giờ trước)
tới david, An, Anh, anh, Cai, Cai, Catherine, Chi, Chien, Chieu, Cung, Diem, Duc, Duc, Duoc, Duong, Dzung, Ga, Hiep, Hieu, Hung, Hung, Kenny, Khanh, Khoa
Kính thầy,

Khoảng đầu thập niên 70 của thế kỷ trước, các bài hát in rời bán cho công chúng
ít khi in "Nhạc và lời : Nhạc Sĩ" mà chỉ in tên nhạc sĩ dưới tựa của bài hát.
TÌNH PHỤ - Đỗ Lễ
XIN HÃY QUÊN TÔI - Anh Bằng
Nếu có 2 tác giả :
HẠNH PHÚC ĐẦU XUÂN - Lê Dinh & Minh Kỳ
MÙA THU CHO EM - Ngô Thụy Miên / Thụy Anh
Vài bài hát đặc biệt :
MỘNG DƯỚI HOA - THƠ ĐINH HÙNG / NHẠC PHẠM ĐÌNH CHƯƠNG
TÌNH KHÚC THỨ NHẤT - NHẠC : VŨ THÀNH AN / soạn theo một bài thơ của / NGUYỄN ĐÌNH TOÀN
CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ - Thơ của Vũ hữu Định / (Võ Phiến sưu tập) / Ca khúc Phạm Duy

Cam on Lu Phuong ve bai Cong Troi.  Nhac hay lam.  Loi cua ai?  rat chai chuot, di vao long nguoi.

Nhạc và lời của bài hát CỔNG TRỜI đều của Lữ Phương. Viết "Nhạc Lữ Phương" thì không rõ ràng như "Nhạc và lời : Lữ Phương". Chữ em dùng trong thơ và bài hát không giống chữ em dùng khi nói chuyện hàng ngày.

Em bắt đầu làm thơ từ đầu năm 1975, khi chiến sự gia tăng, lòng lo lắng, bồn chồn, đơn vị không còn công trường mà rút về hậu cứ ở không. Dạo ấy người ta đọc tên thuốc lá PALLMALL : PHẢI ANH LÀ LÍNH MỜI ANH LÊN LẦU, hay CAPSTAN : CHIẾC ÁO PHONG SƯƠNG TỦ ẤM NÀNG hoặc CON ANH PHÁ SẢN TẠI ANH NGU, em đã đọc BASTOS như sau :

BASTOS

Bềnh bồng một khối tình si
Anh lang thang đếm bước đi, bước về
Sóng nào vỗ ngọn sơn khê
Tình nào trôi nổi không về bến xuân
Oán sầu ơi hỡi tình quân
Sông Tương nước có phai dần ái ân ?

Em sẽ dùng một thư khác của thầy để mời thầy nghe thêm 1 bài hát nữa. Dù em phải mất nhiều tiếng đồng hồ để làm 1 slideshow (dùng Microsoft PowerPoint), sau đó chuyển slideshow qua dạng video để có thể post lên YouTube nhưng em không đủ kiên nhẫn để viết hơn 70 địa chỉ điện thư của các vị nhận thư thầy vào acct của em.

Kính
LP
Người đăng: Ng duc Phan vào lúc 20:42 Không có nhận xét nào:

BAN TIN THÂN HỮU CHU TRUONG: PHAM DINH LAN SO: 98- 2017


BAN TIN

THÂN HỮU


CHU TRUONG:  PHAM DINH LAN
SO:  98- 2017
TIN TUC
*    Dao nay ‘nghe’ Duc tam su tuon trao.  Do tuoi gia?  Do cong viec cang ngay cang chong chat gan nhu chua giai quyet on thoa va tron ven?  Do ky uc hoanh hanh vi cuoc doi la the day?  Thong cam voi nghe Duc nen khong biet noi gi hon la muon loi cua nguoi khac de noi:
Vi phong duong doi bang phang mai.
Anh hung hao kiet co hon ai.
(Phan Boi Chau tuc Sao Nam)
*    Dai phu Nguyen Van Chi im hoi lang tieng kha lau.  Van khoe cho?  Dai phu David Dao co phai ban dong mon cua dai phu khong?  Chuyen rui va may noi duoi nhau quanh chuyen vi dai phu nay.  Sau con mua troi quang dang.  Sau con bao lon la su don dep.
*   Pham Van Lam tuc nhac si Lu Phuong con la mot nhiep anh gia va la nha suu tap tu lieu va hinh anh ve Viet Nam tu khi Phap den cho den ngay dat nuoc phan ly, di cu nam 1954 roi ty nan bang thuyen tren bien ca va loi bo trong rung tham Cambodia.  Cam on Lam cho chung ta nhin lai dat nuoc va tham canh ngoai bien khoi cung nhu trong trai ty nan o Dong Nam A.  Trong cac trai ty nan Dong Nam A, trai Singapore la ly tuong nhat ve phuong dien vat chat lan tinh than.  Ke do la trai Palawan.  Hai trai ty nan khong de lai an tuong thoai mai la trai ty nan Hong Kong va Thai Lan.  Chanh quyen Anh o Hong Kong khong hung thu chua nguoi ty nan Viet Nam vi Hong Kong dong dan dat chat hep.  Nguoi Anh luc nao cung lanh dam truoc cac cuoc di dan va ty nan.  Chuyen Exodus la mot dien hinh.  Chuyen Brexit vua roi (2016) la dien hinh thu hai.   Do bang giao can thang giua hai nuoc Cong San Viet Nam va Trung Hoa, Trung Hoa Cong San lam ngo cho dan mien Bac  da so nguoi Hai Phong vuot bien den Hong Kong di ngang qua duyen hai cua ho.  Mot so nguoi goc Binh Dinh, Quang Ngai, Quang Nam, Da Nang, Hue, Quang Tri tuc VNCH cu vuot bien cung den Hong Kong.  Thinh thoang trong trai cung co vai cuoc va cham giua nhung nguoi ty nan Cong San goc o phia bac va phia nam vi tuyen 17 ve ngay 30-04.  Cac tau cuu nguoi vuot bien thuong gap vai rac roi tuong la nho, tam thuong nhung lai qua nghiem trong doi voi cac quoc gia theo dao Hoi o Dong Nam A (Ma Lai, Indonesia) ve la co Hong Thap Tu.  Cac nuoc Hoi Giao khong hung thu voi chu Thap Do nhu la bieu tuong cua dao Christ.  Cac nuoc nay chi nhan co Luoi Liem Do ma thoi!
*   Bai Nguoi Dan Ba Voi Ganh Hang Rong cua Lu Phuong (Pham Van Lam) co nhieu net troi ro ret.  Chuc nhac si Lu Phuong manh tien trong su nghiep sang tac tho, nhac va suu tam cac hinh anh hiem qui.  Hon nhac cang ngay cang hung vuong.
*   Bai The Unknown Heroes chi la bai dich  cua bai Anh Hung Vo Danh cua Dang Phuong tuc GS Nguyen Ngoc Huy.  Chinh bai tho nay vang doi khap ca nuoc truoc thoi ky dat nuoc bi qua phan.  Nguyen Thi Thanh Duong, Nguyen Van Quang, Bui Thi Quy…nho ngay bai tho khi thay cau dau cua no.  Bai tho nay tua nhu bai Ceux Qui Sont Morts Pour La Patrie cua Victor Hugo vao the ky XIX.
Ceux qui pieusement sont morts pour la Patrie
Ont droit qu’a leur cercueil la foule vienne et prie.
Entre les plus beaux noms leur nom est le plus beau.
Toute gloire près d’eux passe et tombe ephemere.
Tam thoat dich:
Nhung nguoi con yeu da xa than vi nuoc
 Canh quan tai nhieu nguoi den khan nguyen.
Giua cac my danh ten cac anh ngoi sang
Phut vinh quang ngan ngui vut troi qua.
          Nha cach mang Nguyen Thai Hoc, dang truong Viet Nam Quoc Dan Dang, da dua y cua bai tho tren cua Victor Hugo de ngam:
Chet vi To Quoc chet vinh quang,
Long ta sung suong tri ta nhe nhang.
de giup cho cac dong chi cung ong giu vung tinh than hien ngang  bat khuat truoc nguong cua cua Than Chet (Yen Bai, 17-06-1930).
*   Nguyen Van Quang fwd bai Thoat Hiem dang tren mot tuan bao o Adelaide, Uc Dai Loi.
*   Cam on ban Nguyen Huu Loc, thi si Mai Loc, ghi nhan vai diem chung voi toi sau khi doc lai bai Thoat Hiem.  Nguyen Thi Mai cung co nhung chia xe tuong tu.
*   Chuc mung anh Tran Kim Sa doat giai nhiep anh ve cac loai hoa dai.  Anh Sa la mot nha giao, nhiep anh gia va mot nha nuoi ong o Viet Nam.  Anh va gia dinh dinh cu o Rochester, NY.  Hien anh song trong vung San Francisco, CA.
*   Chuc mung truong nu cua chau Pham Dinh Phuong tot nghiep DDS vao thang 05 nam 2017.  Day la nguoi chau lai xe La Da Lat cho cac em ve Sai Gon tu Lai Thieu chieu ngay 28-04-1975 trong bai Ngay Ay Da Qua Roi.
VAI CHUYEN QUANH TA
Song Tam?
          Chung toi dung hai chu song tam o day theo nghia truc tiep, de hieu cho khong co  mot chut mau sac triet ly cao xa nao ca.  Dan toc nao cung di tim khong gian sinh ton.   Nguoi Viet Nam thuong noi:  Dat lanh chim dau.  Do do khong gian sinh ton la noi dat dai, nuoc uong, khi hau hien hoa kha di nuoi song con nguoi.  Nhung nhung yeu to tren can ma chua du.  Vi nhu cau con nguoi khong chi thuan la nhu cau vat chat (no com, am ao), ma con co nhu cau tinh than nua (tu do tin nguong, tu do tu tuong, tu do ngon luan, tu do  hoi hop, che do chanh tri dan chu va nhan ban, an ninh cu tru, cong bang xa hoi, duoc su bao ve cua luat phap v.v.).
          Tu khi nguoi Phap do ho nuoc ta so thi dan bat dau gia tang so voi the ky truoc.  Du vay nuoc ta van la mot nuoc nong nghiep.  90% dan so song o nong thon va lam nghe nong.  Khong giao co anh huong to lon trong xa hoi Viet Nam.  Viec tho cung to tien va gin giu mo ma to tien la bon phan cua mot con nguoi trong xa hoi Khong giao va nong nghiep.  Su di chuyen cua nguoi dan tu noi nay den noi khac rat it.  Nguoi bo xu di tha phuong cau thuc bi du luan trong xa thon khinh bi.  Con nguoi bi rang buoc boi nhung co tuc, danh du gia dinh va si dien ban than.  Tam va than khong sao vuot khoi luy tre lang.  Cuoc song chat hep tu nhien sinh ra tam ly ‘chat hep’ va nhung dung cham lan nhau giua nhung nguoi trong dong ho,  gia dinh lan nguoi quen biet trong xa thon chat hep.
          Su phat trien thanh pho, viec mo mang duong sa, cau ky, ben cang, thiet lo Xuyen Viet v.v. giup ich rat nhieu cho viec di lai giua mien nay voi mien kia trong nuoc.  Co giao tiep, co gap nhau, co quen biet nhau moi hieu duoc nhau mac du chua duoc rot rao.  Khi nguoi Phap do ho Viet Nam ho can mot so nhan cong o Viet Nam de lam viec  trong cac don dien cao su o Nam Ky, ham mo o Nouvelle Caledonie.  Chau tho song Hong, song Ma duoc xem la vung bi nhan man tram trong o Viet Nam.  Ho mo nhieu cong nhan tren chau tho song Hong va song Ma de lam viec trong cac don dien cao su o Nam Ky va cong nhan khai thac mo nickel o Nouvelle Caledonie gan Uc Dai Loi.  Nguoi Viet Nam thuoc the he sinh vao thap nien 1930- 1940 deu to ra phan no nguoi Phap tan nhan doi voi nhung phu mo nay voi hinh anh moi goc cao su  chon xac mot phu cao mu!  Moi nghe da phan no .  Tren thuc te ho chua ai thay va cung khong co mot cuoc dieu tra nhan quyen nao ve viec nay. 
          Khong choi cai duoc rang co mot so phu mo lam viec trong cac don dien Dau Tieng, Phu Rieng, Loc Ninh, Hon Quan, Xuan Loc bi chet vi sot ret.  Mot so nguoi tin rang hut a phien thi tranh duoc chung binh gay tu vong ac quai nay. 
          Mot dieu hien nhien khac la cac phu mo  lam viec o Nam Ky hay Nouvelle Caledonie duoc tra luong rat thap.  Nhung so voi loi tuc ma ho thu duoc tren chau tho song Hong va song Ma voi tu cach nong dan hay cong nhan nong nghiep thi loi tuc ay cao hon va dam bao cuoc song hon truoc nhieu.  Thap o day la thap so voi cong nhan nguoi Phap cung lam mot cong viec va cung so gio lam viec qui dinh nhung dong luong van dam bao su song doi voi nguoi Viet Nam.   
          Sau nam 1954 va 1975 co bao nhieu phu mo lam viec trong cac don dien cao su o Nam Ky va quan nickel o Nouvelle Caledonie ve mien Bac nhu la su phan doi chanh sach boc lot cong nhan cua thuc dan Phap?  99.9% van o lai hai noi noi tren.  Nguoi thi hoi nhap voi cuoc song cua nguoi mien Nam.  Nguoi o lai Nouvelle Caledonie co ten Phap va quoc tich Phap.  Con chau thanh dat, kha gia va co danh vong ngoai su tuong tuong cua cha ong ho.  Ho khong song tam o Nam Ky va Nouvelle Caledonie.
          Cuoc chien tranh Viet- Phap bung no.  Thoat tien  nhieu nguoi o thanh pho chay ve nong thon de tim an ninh va an toan.  Sau mot thoi gian ngan ngui song thieu thon va cam thay an ninh ban than bi de doa ho lai chay ve thanh pho.  Lan nay co nhung nguoi chu dien kha gia o nong thon cung bo chay ra thanh pho de khoi phai chung kien nhung canh chet choc giua hai phe lam chien va nhung cuoc hop dan to kho phu hao .  Nhung nguoi co dat dai o nong thon xem cuoc song o thanh pho la cuoc song tam.  Ho cho doi ngay chien tranh cham dut de tro ve que thu huong hoa loi do dat dai mang lai.  Cuoc chien khong ngan ngui nhu ho tuong.  Trai lai no keo dai chin nam dang dang.  Dat dai cua ho mat sach vi nhung cuoc cai cach ruong dat trong vung chien khu.  O thanh pho ho khong co gi ngoai tru can nha ‘song tam’ o ven bien thanh pho.  Voi cuoc cai cach dien dia nam 1957 o VNCH ho duoc boi thuong nhung so tien boi thuong khong duoc cac chu dien hai long.  Luat Nguoi Cay Co Ruong nam 1970 boi thuong rong rai hon.  Do la luc cac chu dien thuc su khong con dat.  Thuc te ho co nhieu ruong dat nhung ho khong phai la nguoi cay.  Qua hai cuoc chien va ba dot cai cach ruong dat cua hai che do chanh tri doi nghich nhau lam cho gioi chu dien mat dat hoan toan.
          Nam 1954 dat nuoc qua phan.  Co gan mot trieu nguoi o mien Bac di cu vao Nam.  Y thuc viec roi bo noi sinh quan khong phai la dieu tot nhung la dieu khong the cuong lai duoc, nhung nguoi nay khong xem cuoc song o noi tru quan  tren mot phan lanh tho cua dat nuoc o phia Nam la song tam nen ho co co nghiep vung vang sau 20 nam sinh song o mien Nam. 
          Sau ngay 30-04-1975 Viet Nam duoc xem nhu thong nhat duoi che do Cong San co bao nhieu nguoi di cu nam 1954 tro ve mien Bac de song? 
          Bao nhieu nguoi di cu nam 1954 roi Viet Nam truoc ngay 28, 29 va 30-04-1975? 
          Bao nhieu vuot bien? 
          Bao nhieu nguoi con o lai mien Nam? 
Nhung cau hoi tren khong kho de tra loi mac du chung ta khong co day du so thong ke chinh xac. 
          Nhieu tri thuc Tay hoc khong ve nuoc hoac ve roi lai bo di. 
          Co nguoi quen doi song tu do o Phap, Bi, Luxembourg. 
          Co nguoi thay kho phat trien nhung dieu hoc hoi o xu nguoi khi ve nuoc vi dong luong khong bang dong luong ma ho co o nuoc ngoai hay vi trong nuoc khong co phuong tien cho ho thi tho kha nang cua minh.  Kha nang cua ho khong duoc nhung nha lanh dao dat nuoc danh gia cao va dung dung cho de co hieu qua cao nhat. 
          Co nguoi yeu nuoc de roi that vong khi va cham thuc te phu phang nen vinh vien song goi than noi xu nguoi suot hai cuoc chien keo dai le the. 
          Co nguoi khong ve nuoc vi chinh chien keo dai suot mot phan tu the ky sau de nhi the chien.  Khi ve gia ho tro ve que huong de goi nam xuong tan va duoc khen ngoi la nguoi yeu que huong.
          Co nguoi lac long ngay tai que huong minh khi tu Tay hoa minh mot cach thai qua.  Da so cac vi noi tren, neu co ve nuoc, thi chi song tam ma thoi. 
          Moi nguoi trong so nay co ly do rieng cua minh.
          Sau 1975 co ba  trieu (03 trieu) nguoi Viet Nam khap ba mien roi khoi nuoc va duoc dinh cu tren 80 quoc gia tren the gioi.  Do la cac thuyen nhan (boat people) di duong bien va hanh nhan (walk people) di bang duong bo bang nga Cambodia.  Thanh phan nguoi Viet Nam roi Viet Nam gom co:
1.      quan nhan, cong chuc va gia dinh o mien Nam Viet Nam roi khoi nuoc bang tau hay phi co.  Ngoai ra con co mot so ngu phu o Vung Tau, Phuoc Tinh ra khoi va duoc tau Hoa Ky vot.  Do la dot roi khoi nuoc truoc va sau khi tong thong Duong Van Minh nam quyen ngay 28-04-1975.  Dot ra di nay loi 150,000 nguoi.
2.      sau dot doi tien va ngan song cam cho nhieu nguoi bat dau to chuc vuot bien bang thuyen gan may vao nam 1976.  Nguoi to chuc vuot bien bat buoc phai co moc noi voi cong an Cong San o nhung noi co song nuoc va bien ca.  Du vay da so cac cuoc vuot bien deu bi bat.  Co su thong dong giua nguoi to chuc va cong an?  - Cung co the.  Do la cach nguoi to chuc vuot bien lay tien cua nguoi vuot bien mot cach tron tru, em ai vi bi cong an bat nen cuoc vuot bien that bai!!  Da so nhung nguoi vuot bien nam 1976 la nguoi Viet goc Hoa.  Den nam 1978 chanh quyen Cong San cho nguoi Viet goc Hoa dang ky ban chanh thuc.  Moi nguoi phai tra 10 luong vang (01 luong: 37.5 grams vang).  Vi chuyen dem nguoi bo bien nay ma Hoa Ky dua ra chuong trinh ODP (Orderly Departure Program:  Chuong Trinh Ra Di Trat Tu).  Duoi thoi tong thong Carter va sau cuoc chien tranh Trung- Viet nhieu nguoi o mien Bac tim duong den Hong Kong.  Theo guong Phap cho cac con lai Phap hoi huong, Hoa Ky cung co chuong trinh dua nhung nguoi con lai sang Hoa Ky vao thap nien 1980.  Den dau thap nien 1990 nhung quan nhan cong chuc bi hoc tap cai tao ba nam tro len duoc sang Hoa Ky theo dien HO (Humanitarian Operation).  Tuong Ly Tong Ba va tham phan Toi Cao Phap Vien Mai Van An la nhung vien chuc cao cap cua VNCH truoc kia den Hoa Ky theo dien HO dau tien.  Trai ty nan Hong Kong dong cua nam 1989.  Cac trai khac o Phi Luat Tan, Ma Lai, Indonesia …lan luot dong cua vao giua that nien 1990.  Den nam 1995 co 03 trieu nguoi ty nan Viet Nam tren the gioi.  Trong so nay co tren 01 trieu nguoi dinh cu o Hoa Ky.  Nguoi ta uoc luong co loi nua trieu nguoi bi chon vui duoi long bien vi bao to, doi khat, hai tac Thai cuop va giet chet. 
3.      Nam 1995 Hoa Ky va Viet Nam thiet lap bang giao.  Tu do Hoa Ky tiep nhan nhieu du sinh Viet Nam.  Nhung du sinh nay xuat than tu nhung gia dinh cua cac vien chuc cao cap Cong San trong nuoc.  Ho hoc cac truong danh tieng, hoc phi $40,000- $50,000/ nam.  Ho co nha cua khang trang, xe co dat tien trong khi di hoc.  Mot so khac mua nha, dat de kinh doanh lon lao tren dat khach.  Vai tram ngan  nguoi Viet Nam o mien Bac (truoc 1975) va o hai mien Nam- Bac (sau 1975) duoc dua sang cac nuoc Cong San  theo dien xuat khau lao dong.  Ho song o Lien So (bay gio la Nga) va cac nuoc Dong Au, sau nay co mot so nguoi duoc xuat khau lao dong sang Trung Dong va cac quoc gia Au Chau phi Cong San.
          Nhu vay hien nay co tren 04 trieu (04 trieu) nguoi Viet Nam song rai rac o 80 quoc gia.    Do la chua ke mot so phu nu co chong Dai Loan, Dai Han, Trung Hoa luc dia va mot so nguoi lao dong luu lai lam an o Dai Loan, Phi Luat Tan, Ma Lai, Singapore v.v.  Cach day 20 nam  co 370 nguoi song o Do Thai va khong nguoi nao duoc nhap tich Do Thai ca!
          O phan tren chung ta thay mot so nguoi tan cu tu thon que ra thanh thi song tam trong thoi chien tranh Viet- Phap.  Bon trieu nguoi Viet Nam song tren 80 quoc gia  khac biet nhau ve dia phuong, ton giao, chanh kien chanh tri, ly do ty nan (chanh tri?  kinh te? co hoi xuat ngoai? v.v.) da xa que huong gan nua the ky.  Con cai cua ho o vao tuoi trung binh tu 40- 55 tuoi.  Nhung nguoi thanh nien nay nay da co gia dinh.  Co nguoi co dau, re, chau noi va chau ngoai.  Ho khong biet gi Viet Nam, noi tieng Viet kem hon noi tieng Anh, Phap, Duc, Hoa Lan, Tay Ban Nha.  Va, neu noi duoc tieng Viet, ho noi theo giong Hoa Ky hon la giong Bac, Trung hay Nam.  Ho khong the la nhung nguoi song tam ma la song that tren dat nuoc noi ho ra doi hay it ra da nuoi duong, giao duc va dao tao ho thanh nguoi huu dung co cuoc song tu do, am no va hanh phuc.  Nguoi Cajuns la nguoi Canada goc Phap song o Louisiana va cac tieu bang ven Vinh Mexico.  Nguoi Canada o dong bo nuoc nay tu Phap sang sinh song vao the ky XVII.  Nguoi Canada o Quebec, Montreal con noi tieng Phap, vai tu ngu cua Phap ngu the ky XVII con luu lai.  Rat it nguoi Cajuns o Louisiana  noi duoc tieng Phap.  Ho la nhung nguoi Canada goc Phap  den vung Louisiana nguyen thuy thuoc Phap (nguyen thuy Louisiana lon gap 3.5 lan dien tich Louisiana bay gio).  Tren thuc te nhung nguoi Phap o Canada hay nguoi Cajuns o Louisiana deu la Canadians va Americans.  Ho song that o Canada va Hoa Ky cho khong song tam.  Canada va Hoa Ky la to quoc cua ho.  Su hung thinh va suy vi cua Canada hay Hoa Ky la su hung thinh va suy vi cua vung dat noi ho sinh ra, lon len, duoc nuoi duong, giao duc va chinh ho cung gop suc vung boi cho su phat trien va lon manh cua khong gian sinh ton ay.  Tat ca nguoi Au Chau den Hoa Ky deu tim manh dat lanh de song va song that cho khong noi la song tam.  Co bao nhieu nguoi Phap thoi cach mang 1789 dung tau buom vuot Dai Tay Duong sang My Chau tro ve Phap sau khi che do khung bo cua Robespierre sup do?
          Mot dieu dang suy nghi la nhung nguoi lanh dao o Viet Nam lanh dao nhu the nao ma ca ho va gia dinh ho deu muon roi khoi Viet Nam?  Co nhien ly do ho muon roi que huong cua ho hoan toan khong giong ly do cua dai da so nhung nguoi khac bi dua vao the phai roi khoi xu so nhu mot cuoc vuot thoat cua nguoi tu trong mot nha tu vi dai. 
          Viet den day toi nho den cau chuyen giua Duc Khong Tu va nguoi dan ba ngoi khoc vi co con bi cop an.
          Duc Khong Tu den mot lang heo lanh noi tieng co nhieu cop du.  Ong gap mot nguoi dan ba  om mat khoc tuc tui.  Duc Khong Tu hoi tai sao ba khoc.  Nguoi dan ba tra loi: “Con toi vua bi cop an.  Ca nha toi deu bi cop an chi con sot mot minh toi chua bi cop an ma thoi.”
          Nghe nhu vay Duc Khong Tu ngac nhien hoi: “O noi heo lanh va co nhieu cop du nhu vay sao khong tim cach di noi khac ma song?”
          Nguoi dan ba dap: “ O day co nhieu cop du.  Nhung cac nha cai tri deu thuong dan, lo cho dan.  Chac gi den noi khac co nhung ‘phu mau chi dan’ tot nhu vay.”
          Duc Khong Tu day sang cac de tu va noi rang: “ Nha cai tri thoi nat, hung bao , tham lam, hoi mai quyen the con du hon ca cop du an thit nguoi.”
          Viec gia dinh cac vien chuc Cong San chuan bi roi khoi que huong sau khi lam giau khong the so sanh voi cuoc doi thoai giua Duc Khong Tu va nguoi dan ba ngoi khoc vi co con bi cop an duoc. 
          Xem chung cuoc song cua bon trieu nguoi Viet Nam song then 80 quoc gia tren the gioi khong con la su song tam nua.  Nhung nguoi xuat khau lao dong sang cac nuoc Cong San nhu Lien So, va cac nuoc Dong Au deu co ly lich Cong San tot.  Cac nuoc Cong San Dong Au hay Lien So tuy khong giau co nhu cac nuoc Au Chau khong Cong San nhu Phap, Tay Duc, Hoa Lan, Y…nhung van hon Viet Nam rat nhieu.  Sau khi cac nuoc Cong San Dong Au khong con theo che do Cong San va Lien So sup do, ho cung co gang tim moi cach o lai do cho khong nghi den viec ve ‘phuc vu’ que huong Xa Hoi Chu Nghia voi niem tin khong lay chuyen ve su lanh dao uu viet cua dang.  Cho du che do Cong San ton tai hay tieu vong co bao nhieu nguoi trong so 04 trieu nguoi song tren 80 quoc gia tren the gioi ve ‘phuc vu’ que huong voi nhung tinh hoa hoc hoi duoc tu  80 quoc gia tren the gioi?  Cau tra loi se lam cho nguoi lac quan nhin doi qua mau hong that vong e che.  Tren hai thap nien qua co ba nguoi noi tieng ve nuoc  la tuong Nguyen Cao Ky, nhac si Pham Duy va tien si van chuong Tran Van Khe voi luan an La Musique LTraditionnelle du Viet Nam (Am Nhac Co Truyen Viet Nam).  Cac vi nay hy vong khi chet duoc chon noi que cha dat to.  Hai ong Pham Duy va Tran Van Khe duoc toai nguyen vi ca hai ong deu tham gia cong tac van nghe trong nhung ngay dau cuoc chien tranh Viet- Phap.  Tuong Nguyen Cao Ky khong duoc chon o Son Tay nhu ong mong uoc khi con song ma duoc chon o que huong thu hai cua ong.
          Nguoi cam quyen tri quoc nhu the nao ma dan chung luc nao cung ngong ben ngoai de tim co hoi thuan tien roi khoi xu?  Ngay ca nguoi cam quyen va gia dinh ho cung co thai do tuong tu.  Vay con thuyen Viet Nam se di ve dau?  Quo vadis?



         
         

          
Người đăng: Ng duc Phan vào lúc 20:37 Không có nhận xét nào:
Bài đăng mới hơn Bài đăng cũ hơn Trang chủ
Đăng ký: Bài đăng (Atom)

Lưu trữ Blog

  • ▼  2023 (1)
    • ▼  tháng 9 (1)
      • Nghe 100 Truyện ngắn của Tràm Cà Mau
  • ►  2019 (19)
    • ►  tháng 4 (1)
    • ►  tháng 3 (3)
    • ►  tháng 2 (14)
    • ►  tháng 1 (1)
  • ►  2018 (60)
    • ►  tháng 12 (2)
    • ►  tháng 11 (4)
    • ►  tháng 10 (3)
    • ►  tháng 9 (1)
    • ►  tháng 8 (6)
    • ►  tháng 7 (5)
    • ►  tháng 6 (4)
    • ►  tháng 5 (6)
    • ►  tháng 4 (8)
    • ►  tháng 3 (9)
    • ►  tháng 2 (8)
    • ►  tháng 1 (4)
  • ►  2017 (81)
    • ►  tháng 12 (5)
    • ►  tháng 11 (7)
    • ►  tháng 10 (7)
    • ►  tháng 9 (5)
    • ►  tháng 8 (6)
    • ►  tháng 7 (3)
    • ►  tháng 6 (6)
    • ►  tháng 5 (8)
    • ►  tháng 4 (8)
    • ►  tháng 3 (8)
    • ►  tháng 2 (8)
    • ►  tháng 1 (10)
  • ►  2016 (104)
    • ►  tháng 12 (6)
    • ►  tháng 11 (8)
    • ►  tháng 10 (7)
    • ►  tháng 9 (7)
    • ►  tháng 8 (11)
    • ►  tháng 7 (5)
    • ►  tháng 6 (4)
    • ►  tháng 5 (10)
    • ►  tháng 4 (9)
    • ►  tháng 3 (11)
    • ►  tháng 2 (13)
    • ►  tháng 1 (13)
  • ►  2015 (79)
    • ►  tháng 12 (11)
    • ►  tháng 11 (16)
    • ►  tháng 10 (14)
    • ►  tháng 9 (13)
    • ►  tháng 8 (10)
    • ►  tháng 7 (3)
    • ►  tháng 6 (5)
    • ►  tháng 5 (1)
    • ►  tháng 4 (1)
    • ►  tháng 3 (1)
    • ►  tháng 2 (1)
    • ►  tháng 1 (3)
  • ►  2014 (5)
    • ►  tháng 11 (2)
    • ►  tháng 6 (1)
    • ►  tháng 3 (2)
  • ►  2013 (9)
    • ►  tháng 8 (4)
    • ►  tháng 5 (1)
    • ►  tháng 4 (1)
    • ►  tháng 2 (3)
  • ►  2012 (9)
    • ►  tháng 11 (4)
    • ►  tháng 10 (5)
  • ►  2011 (3)
    • ►  tháng 3 (2)
    • ►  tháng 2 (1)
  • ►  2007 (2)
    • ►  tháng 8 (2)
  • ►  2000 (1)
    • ►  tháng 7 (1)
Chủ đề Cửa sổ hình ảnh. Được tạo bởi Blogger.

Lưu trữ Blog

  • ▼  2023 (1)
    • ▼  tháng 9 (1)
      • Nghe 100 Truyện ngắn của Tràm Cà Mau
  • ►  2019 (19)
    • ►  tháng 4 (1)
    • ►  tháng 3 (3)
    • ►  tháng 2 (14)
    • ►  tháng 1 (1)
  • ►  2018 (60)
    • ►  tháng 12 (2)
    • ►  tháng 11 (4)
    • ►  tháng 10 (3)
    • ►  tháng 9 (1)
    • ►  tháng 8 (6)
    • ►  tháng 7 (5)
    • ►  tháng 6 (4)
    • ►  tháng 5 (6)
    • ►  tháng 4 (8)
    • ►  tháng 3 (9)
    • ►  tháng 2 (8)
    • ►  tháng 1 (4)
  • ►  2017 (81)
    • ►  tháng 12 (5)
    • ►  tháng 11 (7)
    • ►  tháng 10 (7)
    • ►  tháng 9 (5)
    • ►  tháng 8 (6)
    • ►  tháng 7 (3)
    • ►  tháng 6 (6)
    • ►  tháng 5 (8)
    • ►  tháng 4 (8)
    • ►  tháng 3 (8)
    • ►  tháng 2 (8)
    • ►  tháng 1 (10)
  • ►  2016 (104)
    • ►  tháng 12 (6)
    • ►  tháng 11 (8)
    • ►  tháng 10 (7)
    • ►  tháng 9 (7)
    • ►  tháng 8 (11)
    • ►  tháng 7 (5)
    • ►  tháng 6 (4)
    • ►  tháng 5 (10)
    • ►  tháng 4 (9)
    • ►  tháng 3 (11)
    • ►  tháng 2 (13)
    • ►  tháng 1 (13)
  • ►  2015 (79)
    • ►  tháng 12 (11)
    • ►  tháng 11 (16)
    • ►  tháng 10 (14)
    • ►  tháng 9 (13)
    • ►  tháng 8 (10)
    • ►  tháng 7 (3)
    • ►  tháng 6 (5)
    • ►  tháng 5 (1)
    • ►  tháng 4 (1)
    • ►  tháng 3 (1)
    • ►  tháng 2 (1)
    • ►  tháng 1 (3)
  • ►  2014 (5)
    • ►  tháng 11 (2)
    • ►  tháng 6 (1)
    • ►  tháng 3 (2)
  • ►  2013 (9)
    • ►  tháng 8 (4)
    • ►  tháng 5 (1)
    • ►  tháng 4 (1)
    • ►  tháng 2 (3)
  • ►  2012 (9)
    • ►  tháng 11 (4)
    • ►  tháng 10 (5)
  • ►  2011 (3)
    • ►  tháng 3 (2)
    • ►  tháng 2 (1)
  • ►  2007 (2)
    • ►  tháng 8 (2)
  • ►  2000 (1)
    • ►  tháng 7 (1)